Teen9x cùng các người bạn
Vào để được hưởng nhiều quyện lợi hơn
Khi cơn mưa trút xuống LT0.9438346_1_1

Teen9x cùng các người bạn

dành cho tòan bộ thành 9x hiện tại
 
Trang ChínhGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 

 

 Khi cơn mưa trút xuống

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Khi cơn mưa trút xuống I_icon_minitimeTue Apr 13, 2010 8:54 pm

ếch băng
ếch băng

Thành viên đồng

Thông tin thành viên :
Click !
Tổng số bài gửi : 180
Join date : 12/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Khi cơn mưa trút xuống

 
Chị luôn là người rời cơ quan sau cùng. Với
chị từ lâu dường như đó là thói quen. Chị cố ý tạo ra sự dềnh dàng đó.
Sự dềnh dàng trì hoãn hiện tại.

Giờ này Vũ đang vùi đầu
bên bàn máy. Những đồ họa thiết kế đã ngốn hết thời gian của Vũ. Chẳng
biết chị khó chịu với việc Vũ trói mình bên máy tính tự khi nào. Giai
đoạn lãng mạn của cuộc sống gia đình thật ngắn ngủi. Nó ra đi chị cũng
chẳng hề hay biết. Mỗi khi chị đề nghị Vũ đưa đi đâu đó đều
nhận được câu trả lời đại loại: Anh không có thời gian. Công việc bận
bịu quá. Đôi khi Vũ đi với vẻ miễn cưỡng. Chị hoang mang. Chẳng
lẽ đích cuộc sống gia đình là như vậy. Nó khác xa lúc hai người yêu
nhau. Ngày đó mỗi khi chị đề nghị đi đâu, Vũ đều vui sướng thực hiện.
Có hôm Vũ còn chủ động gợi ý tìm về vùng ngoại thành thay đổi không
khí. Dư vị những khoảnh khắc đó chưa bao giờ mất trong chị. Mỗi
đêm nó trở về mơn man giấc mơ. Với người phụ nữ cuộc đời chỉ thế thôi
là đủ. Chị hạnh phúc nép vào ngực Vũ khi anh ngỏ lời cầu hôn. Dãy
phòng cơ quan còn một nơi sáng đèn. Chị hơi ngạc nhiên. Giờ này cũng
còn có người giống chị chưa về. Đó là phòng của Phó giám đốc. Anh mới
về nhận công tác tại cơ quan chị. Chị mới chỉ nói chuyện với
anh một lần trong cuộc họp ra mắt và vài ba lần chào hỏi lúc chạm mặt ở
cầu thang. Giờ bảo chị hình dung gương mặt anh, chị cũng chỉ tưởng
tượng được lờ mờ. Chị không có thói quen bắt thân người mới
gặp. Nhưng cảm nhận người phụ nữ mách bảo anh là người hấp dẫn. Sự xuất
hiện của anh trở thành chủ đề những câu chuyện của phái đẹp trong cơ
quan. Chị chỉ ngồi nghe và chưa một lần tham dự.Những buổi tiếp
khi rời cơ quan, ánh sáng từ căn phòng anh lại đập vào mắt chị. Chẳng
hiểu sao dần dà ánh sáng đó gợi tò mò trong chị. Chị không sao thoát
khỏi suy nghĩ những người muốn nấn ná lại cơ quan đều có chung một
nguyên nhân từ phía gia đình. Có thể cuộc đời anh cũng có những bận tâm
tương tự.Giờ mỗi lần về qua cửa phòng anh chị đều dừng lại một
lát. Đôi lúc chị giật mình bừng tỉnh thấy mình đứng ở đó khá lâu. Trên
đường về, thế nào đầu óc chị cũng suy nghĩ vẩn vơ đủ thứ chuyện. Rồi
cuối cùng lại không sao thoát khỏi nghĩ về cuộc sống hiện tại, về Vũ. Việc
phải đối mặt với hình ảnh Vũ ngồi trầm ngâm bên chiếc máy tính luôn làm
chị ngột ngạt. Biết đâu giờ này trong căn phòng chị đang đứng trước cửa
đây, anh cũng đang cặm cụi với màn hình vi tính. Điều đó sẽ làm
chị thất vọng. Con người với phần lớn thời gian dành cho công việc là
quá đủ rồi. Họ cần phải có thời gian nghỉ ngơi. Họ cần phải sống chứ?Chị
giật mình quay lại. Anh đứng sau chị tự bao giờ. Anh mời chị vào phòng.
Anh pha trà mời chị uống, còn mình lặng lẽ hút thuốc. Chị liếc nhìn anh
vài bận. Anh nói chuyện với chị một cách bình thản, song gần gũi. Bất
giác chị thấy ngại về việc mình có mặt trong phòng anh vào giờ này.
Chẳng lẽ đứng dậy cáo từ. Chị có linh cảm anh biết chuyện chị dừng lại
trước cửa phòng anh mỗi tối. Hình như anh còn đọc thấu suy nghĩ
của chị. Điều đó làm chị rối trí. Anh vẫn lặng lẽ hút thuốc. Trên bàn
anh có một lọ hoa gốm men ngọc Bát Tràng, trong có năm bông sen trắng. Người
yêu hoa sen là người coi trọng sự thanh cao, chị nghĩ. ”Lọ hoa đẹp
quá”. Chị thốt ra điều đó như từ vô thức. Hình như chị mượn câu nói này
để che đậy sự bối rối của mình. Chị xin phép ra về. Anh không
tiễn, chỉ đưa chị ra đến cửa. Ra khỏi phòng anh, chị hít như người ngộp
thở. Một sự êm ái mơn man. Chị thấy mình hôm nay bạo dạn chẳng giống
với chị mọi hôm.Vũ sẽ không bao giờ thôi ngồi bên máy vi tính.
Đôi lúc chị cố mường tượng để tìm cái gì đó mới trong thế ngồi tọa
thiền của Vũ nhưng bất lực. Đập thẳng vào suy nghĩ của chị chỉ là một
Vũ câm lặng, khô khan. Kể cả hôm nay, khi chị về nhà với bao
xúc cảm Vũ cũng chẳng nhận ra. Chị định cáu, gào lên một câu gì đó với
Vũ cho hả nhưng ngẫm chẳng ích gì lại thôi. Cũng may chị còn cảm nhận
được sự rung rinh của cuộc sống. Còn Vũ thì...Ăn tối xong Vũ lại
giam mình trong phòng máy. Chị bỏ lên giường nằm ôm gối xem tivi. Những
hình ảnh lơ đễnh nhảy nhót trong tâm trí chị.Sớm sau, chị đến cơ
quan và giật mình thấy trên bàn làm việc của mình lọ hoa chiều qua
trong phòng anh. Những bông sen trắng hôm trước đã được thay mới bằng
những bông tươi tắn hơn. Cả buổi chị không sao làm việc được.
Ánh mắt chị dán vào những bông hoa, còn suy nghĩ thì vẩn vơ đâu đâu.
Anh mời chị đi ăn trưa. Trong bữa trưa chị rụt rè cảm ơn anh về lọ hoa.
Anh nói ít, nhưng lôi cuốn: “Miễn Trà thích là được”. Chị lại
tìm thấy ở anh vẻ ấm áp gần gũi. Chị ăn nhiều và cười nữa. Chị không
còn nhớ tự bao giờ chị không cười nhiều như vậy. “Chị nhà anh
thế nào?”, chị hỏi, “Bên anh chị ấy sẽ hạnh phúc lắm”. Anh nhìn chị ánh
nhìn kín đáo. Gương mặt anh không để lộ một chút xúc cảm nào. Anh thuộc
tuýp người có duyên ngầm.Nếu có thể nhập làm một với chiếc máy
vi tính chắc Vũ sẽ làm. Chị cũng không hiểu tại sao trên đời này lại có
người say mê công việc thế. Khi Vũ làm việc, ngay cả chị đến gần Vũ
cũng không nhận ra. “Tối nay vợ chồng mình ra ngoài ăn nhé!”.
Vũ không rời mắt khỏi màn hình: “Thôi. Bày đặt ra ngoài ăn uống làm gì
cho mất thời gian. Công việc đang dồn ứ, anh không đi được đâu”. Chị ỉu
xìu. Câu trả lời mà chị mong là khác kia. Chị gào lên: “Ừ! Vậy
thì anh cứ ôm lấy cái máy tính của anh đấy”. Rồi chị nhào vào phòng
ngủ, đổ lên giường. Nước mắt ấm ức trào ướt gối. Vũ bỏ máy, luống cuống
lại bên xin lỗi chị.Lâu lắm chị mới tìm lại được cảm giác yêu
thương khi được Vũ ôm vào lòng. “Chúng mình có con đi”, chị nói. Vũ nằm
im lặng. Tiếng ngáy đều đều trong đêm. Vũ đã ngủ từ lúc nào. Ừ!
Bao lâu rồi Vũ vốn là thế. Rời bàn phím là mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Đôi lúc chị thấy với Vũ, cuộc sống ân ái vợ chồng chỉ là nghĩa vụ. Chị
lơ đễnh nhìn lên trần nhà, nơi có đôi thạch sùng đang quấn quýt bên
chiếc đèn ngủ bắt mồi. Chị đã từng mơ mình được là đôi thạch sùng kia.Những
bông hoa trên bàn chị được thay đều đặn vài ngày một. Chị xúc động vì
điều đó. Giá những bông hoa kia là của Vũ. Dạo này ngắm hoa chị hay vu
vơ nghĩ đến anh. Trái tim chị bồi hồi mỗi khi giáp mặt anh. Để
trấn an chị tự mắng mình: Thật vớ vẩn. Giữa anh và chị làm gì có gì. Cả
hai đều đã có gia đình.Dạo này anh hay mời chị đi uống nước. Tự
lúc nào chị thấy anh có vị trí quan trọng trong chị. Mỗi khi anh đi
công tác hay có việc phải vắng mặt tại cơ quan chị thấy thiếu hụt. “Cuộc
sống của em có hạnh phúc không?”. Câu hỏi của anh làm chị giật mình.
Những giọt cacao bị ngoắng bắn ra bàn mà chị không biết. Ở anh chị tìm
thấy những điều Vũ thiếu. Đôi lúc chị thầm nghĩ, có lẽ đời mình sẽ trọn
vẹn hơn nếu gặp anh. Rồi chị lại tự nhủ, mình còn yêu Vũ nhiều lắm.“Cơ
quan em sắp đi nghỉ một tuần. Anh sắp xếp đi với em nhé”. Nghe chị nói
Vũ nhíu mày. “Đã lâu vợ chồng mình chưa có dịp đi cùng nhau”. Vũ vẫn
không đáp. Bàn tay loang loáng lướt trên bàn phím. Cơn ức trào lên ngực.Ngày
trước chị đã mê biết bao bàn tay như múa trên các phím chữ kia. Giờ chị
thấy chúng thật đáng ghét. Chị bỏ vào phòng ngủ âm thầm ngồi khóc một
mình. “Được. Vợ chồng mình sẽ có một tuần trọn vẹn bên nhau”.Nghe
Vũ nói, chị sướng rơn, ôm ghì chồng. Làn môi Vũ lướt trên người chị êm
ái như ru. Đã từ lâu chị chưa có một đêm thoải mái như vậy.Mọi
người trong cơ quan lục tục chuẩn bị cho chuyến đi. Chị cũng ra phố sắm
cho mình áo tắm, mũ rộng vành, kem thoa chống nắng... Không phải dễ
dàng gì Vũ chịu cởi mình ra khỏi máy tính một tuần. Chị nhắm
mắt mường tượng đến những ngày tuyệt vời. Đôi lúc nghĩ đến việc sẽ phải
giới thiệu anh với Vũ chị thấy khó xử. Lại cả việc chị phải giáp mặt vợ
anh. Nghĩ thế chị thấy mình rõ vớ vẩn.Việc Vũ thông báo sẽ không
thể cùng chị đi nghỉ mát do công việc đột xuất làm chị vô cùng thất
vọng. Lỗi này không phải tại chị. Chị đã cố gắng thu xếp để hai vợ
chồng có thời gian rảnh rỗi nghỉ ngơi bên nhau. Mọi người trong
cơ quan sẽ nghĩ gì khi chị chỉ đi có một mình? Chắc chắn khi nhìn những
gia đình khác quây quần bên nhau, nhìn vợ chồng anh quấn quýt, chị
không khỏi chạnh lòng. Chị đón nhận chuyến đi với thái độ không hồ hởi.
Lên xe, chị tìm xuống hàng ghế cuối cùng. Chị không muốn nhiều
người nhận ra mình. Xe chuyển bánh. Một linh cảm khác lạ buộc chị hé
mắt nhìn. Anh đang ngồi bên chị. Trong chuyến đi này anh cũng chỉ có
một mình. Đột nhiên chị thấy lòng ấm lại.Sự trở về của chị sau
một tuần cũng chẳng mảy may làm Vũ có cảm giác khác sự trở về của chị
mỗi ngày từ cơ quan. Vẫn những ngón tay như múa trên bàn phím,Vũ hỏi
chị mấy câu chiếu lệ: “Em đã về đấy à? Chuyến đi có vui không? Sao
không điện sớm để anh ra đón?”. Chị ức nghẹn. Chẳng lẽ Vũ không
biết hôm nay chị về sao mà còn phải chờ chị điện rồi mới ra đón. Chị
không nói gì thêm, lẳng lặng lôi đồ ném vào phòng. Chuyến đi tạo cho
chị cảm giác khoan khoái, nhưng khi về nhà chị lại thấy ngột ngạt.Vũ
vẫn vùi mình bên bàn máy. Đôi lúc chị không dám nhìn thẳng vào Vũ vì
cảm giác có lỗi. Không! Cả chị và anh đều đã hứa sẽ không để chuyện ấy
xảy ra một lần nữa. Chị nhắm mắt rùng mình mường tượng những gì đã xảy
ra. Nó đến bất ngờ khiến bản thân chị cũng không tưởng tượng nổi.Sự
đơn độc của chị và anh đã vô tình đẩy hai người lại với nhau. Cái đêm
cuối cùng của chuyến thăm quan, khi anh gõ cửa phòng chị, chị đã không
cầm lòng được.Trong phòng làm việc anh ôm ngang người chị.
“Chúng ta không thể. Em không thể. Còn gia đình”. Chị đẩy anh ra và
nhào ra ngoài. Chị phóng xe trên phố như kẻ mộng du. Chị muốn về nhà. Chị
muốn sà vào lòng Vũ để Vũ kéo chị thoát khỏi cảm giác kinh khủng này.
Nhưng Vũ vẫn bình thản ngồi bên bàn phím khi chị xuất hiện trên bậc
cửa. Chị hụt hẫng. Rồi chị lặng lẽ đi chuẩn bị cơm chiều. Suốt
bữa Vũ ăn ào ạt như một nghĩa vụ. Vũ cố tình hay không hề nhận thấy nét
hoảng loạn bất ổn trong mắt chị. “Em muốn đi đâu đó vài ngày. Anh đưa
em đi được không?”. “Có chuyện gì sao?”, Vũ hỏi. Chị lắc đầu. Và
khi Vũ lại chúi đầu vào với những hình vẽ, đồ án thiết kế, chị bậm chặt
môi ôm mặt khóc. Chị thấy sự mong muốn trở về của mình là vô ích. Thực
sự Vũ đã không còn quan tâm đến chị. Nếu còn yêu chị Vũ sẽ không xử sự
thế chứ.Những bông sen trắng vẫn đều đặn được thay mới. Những
bông hoa làm lòng chị muốn nổi loạn dịu đi. Nhưng có lúc chị thấy sợ
chúng. Buổi tối chị về nhà muộn hơn. Vũ hỏi, chị lấy lý do cơ quan dạo
này nhiều việc phải làm thêm giờ. Vũ cũng chỉ hỏi đến thế và chẳng xét
nét gì hơn.“Chúng mình không nên gặp nhau nữa”, chị nói. Anh
ngồi câm lặng. Thà anh cứ nói ra chị còn đỡ khó xử hơn khi anh yên lặng
thế này. Chị đã quyết định dứt khoát với chính mình. Vậy mà khi
anh mời chị về nhà anh chị vẫn không đủ can đảm từ chối. Vợ anh đi công
tác nước ngoài. Vài lần đến căn nhà anh chị thấy thân quen và coi như
nhà mình. Đôi lúc chị tự cho mình quyền xê dịch vị trí một số
đồ đạc trong nhà. Nhưng một lần chị hoảng sợ khi thấy anh nổi giận,
quát mắng chị, bắt chị trả lại vị trí chiếc bàn trang điểm khi chị đổi
chỗ nó. Chị tuyệt vọng lao ra khỏi nhà anh. Hóa ra vị trí của chị trong
anh thấp hơn chiếc bàn trang điểm.Hôm nay, Vũ không còn vùi đầu
vào bàn phím. Thấy chị về Vũ nói: “Trông em không được khỏe. Để ngày
mai anh đưa em đi khám”. Đột nhiên chị muốn gây sự. Chị muốn trút giận
lên ai đó, muốn đập phá cái gì đó. Chị hét to: ”Tôi chẳng làm sao cả.
Người cần phải đến bệnh viện chính là anh đấy”.Mấy ngày nay anh
vắng mặt ở cơ quan. Di động chị gọi anh luôn tắt máy. Giận Vũ, chị đã
bỏ về nhà mẹ đẻ. Đôi lúc chị cảm thấy cuộc đời thật vô nghĩa, tẻ nhạt.
Mọi người suốt ngày chỉ mong hết giờ làm để vội vã trở về với bộn bề
cuộc sống thường nhật. Chị tự hỏi, tại sao con người cứ tự làm
khổ mình vì những ràng buộc. Chị rẽ vào quán cà phê nơi anh đưa chị đến
lần đầu, ngồi nhìn hướng ra lòng đường tấp nập người qua lại. Bỗng
nhiên chị thấy cô đơn. Chị lấy di động bấm số của anh. Hàng
ngày giọng anh ấm áp gần gũi, giờ sao nghe xa lạ. Chị cúp máy. Hừ. Thì
ra giờ này anh đang vui vầy bên vợ. Thật uổng công chị đã nghĩ đến anh,
mong có anh trong lúc chị thấy cô đơn nhất. Chị không gọi cà
phê mà gọi một ly Brandy. Chị nốc từng ngụm lớn. Chị gọi một ly nữa.
Rồi một ly nữa. Chị uống đến lúc người phục vụ đến giải thích rằng có
thể chị đã say và nên về nhà. Chị đi trên đường vô định. Một
cơn mưa trút xuống khiến người chị lạnh toát. Chị dạt xe vào vỉa hè,
nép mình dưới một mái hiên. Những gì cuộc đời chị đã trải qua đang nhảy
nhót, vỡ bục như những chiếc bong bóng nước dưới mưa kia. Bỗng nhiên
chị nghĩ nhiều đến Vũ. Giờ này có lẽ Vũ đang vùi đầu bên bàn
máy vi tính. Một ánh đèn xe quét qua mặt chị chói lóa. Lát sau chiếc xe
máy đó vòng lại đỗ trước mặt chị. Chị ngước cặp mắt đỏ ngầu vì rượu
nhìn lơ đễnh. Trong màn mưa, người đó ướt sũng tiến lại ôm chầm lấy
chị. Là Vũ. 'Vũ đi tìm chị sao? Chị không tin rằng Vũ còn nhớ
đến chị. Chị bật khóc, nép vào vai Vũ. Trong mưa, tiếng chị thốt ra đứt
quãng: “Em là người vợ không tốt. Em có lỗi với anh”. Vũ vuốt
mái tóc bết nước của chị thì thầm khe khẽ: “Với anh em quan trọng hơn
tất thảy, ngốc ạ”. Rồi anh gỡ áo mưa khoác vào cho chị: ”Nào, ta về
thôi”.Sáng nay đến cơ quan, chị lại thấy những bông hoa sen
trắng trong lọ hoa trên bàn làm việc vừa mới được thay. Hoa đẹp nhưng
vô hồn. Chưa bao giờ chị ngắm những bông hoa với vẻ thờ ơ như vậy.

Chữ ký của ếch băng


 

Khi cơn mưa trút xuống

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Skin Teen tháng 4 rip by Ghienter
Khi cơn mưa trút xuống Bg02
Khi cơn mưa trút xuống Foot_01
Khi cơn mưa trút xuống Foot_02
Inactive Reminders By Mished.co.uk and FTP-Anime.com
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Báo cáo lạm dụng | Thảo luận mới nhất